Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Chồng khinh bỉ khi phát hiện tôi từng sống thử



Chồng tôi cho rằng, trinh tiết không quá quan trọng, quan hệ trước hôn nhân có thể tha thứ được. Nhưng anh cho rằng con gái mà đã sống thử thì chả khác nào cái rẻ lau bẩn thỉu, có vứt đi cũng không tiếc…

Chồng khinh bỉ khi phát hiện tôi từng sống thử
Anh cho rằng con gái mà đã sống thử thì chả khác nào cái rẻ lau bẩn thỉu, có vứt đi cũng không tiếc.
Tôi năm nay 30 tuổi, không đến mức sắc nước nghiêng thành nhưng cũng có thể gọi là một cô gái sành điệu và ưa nhìn. Sau ba năm gắn bó với mối tình đầu từ thuở còn sinh viên đại học, ra trường do nhiều mâu thuẫn, cộng với công việc chưa có, khoảng cách địa lý giữa hai gia đình lại khá xa nên chúng tôi chia tay. Bỏ lại sau lưng suốt ba năm trời chung sống với nhau như vợ chồng không hôn thú.
Nay cuộc tình tan vỡ, tôi cảm thấy mình chơi vơi, vô định, mất phương hướng, trong đầu lúc nào cũng suy nghĩ, tôi còn có thể tìm cho mình một tình yêu mới nữa hay không? Vẫn biết rằng đàn ông luôn ích kỷ, họ chơi bời, họ vòi vĩnh người yêu phải dâng hiến cho họ nhưng cuối cùng lại chọn những cô gái hiền lành, thuần khiết về làm vợ.
Quá đau đớn, hụt hẫng, tôi lao vào công việc để quên đi quá khứ, quên đi quãng thời gian tôi từng sống thử, đầu gối tay ấp với một người đàn ông, để rồi giờ đây mỗi người lại chọn cho mình một ngã rẽ riêng.
Nhờ nhanh nhẹn và sắc sảo trong giao tiếp, cùng với vốn kiến thức khá chắc khi còn ngồi trên ghế giảng đường. Tôi nhanh chóng xin được việc làm và thấy con tim dần ấm áp trở lại đủ để cho tôi bắt đầu hành trình kiếm tìm một tình yêu mới. Công việc dần dần cũng phát triển theo chiều hướng tích cực.
Tôi gặp anh trong những lần hội nghị, gặp gỡ đối tác, khách hàng, anh là một chàng trai Hà Nội gốc hẳn hoi. Anh hơn tôi hai tuổi, rất chững chạc và nghiêm nghị.
Biết anh có tình cảm đặc biệt với mình nên tôi càng hay tạo ra những tình huống để được trò chuyện, gần gũi anh. Thật hạnh phúc biết nhường nào khi anh chính thức ngỏ lời tỏ tình muốn tôi làm bạn gái anh. Kể từ đó chúng tôi thành một đôi trai tài gái sắc như một cặp trời sinh.
Yêu nhau được một thời gian thì tôi phát hiện ra anh là một người đàn ông quá chuẩn mực, có lẽ trong xã hội này kiếm được một người đàn ông sống có trách nhiệm như anh là rất khó. Hơn nữa anh còn là một người đàn ông rất tốt tính và cũng rất yêu tôi. Anh cũng tỏ ý muốn xây dựng mối quan hệ lâu dài với tôi nên đã đưa tôi về ra mắt gia đình.
Mới bước vào ngôi nhà của gia đình anh, đập vào mắt tôi là một biệt thự nguy nga tráng lệ ngay tại giữa thủ đô Hà Nội. Hơn nữa anh lại là con trai duy nhất của gia đình, bố mẹ anh cũng rất quý tôi và cũng rất muốn anh sớm cưới vợ để yên bề gia thất, hai bác sớm lên chức ông, bà nội.
Biết đây là một cơ hội tốt để tôi có thể đổi đời, thoát khỏi cảnh sống khổ cực, thoát khỏi cảnh phải thuê nhà nơi thủ đô đắt đỏ. Nên tôi tự nhủ rằng mình phải nắm lấy cơ hội này, không thể để nó tuột khỏi tầm tay được. Chính vì vậy mà tôi đã giấu đi việc mình đã từng sống thử thời còn sinh viên, mỗi khi anh ấy gợi ý đến chuyện tình cảm trong quá khứ, tôi chỉ bảo cũng từng yêu, do không hợp nên đã chia tay, và rằng mối tình đó chỉ dừng lại ở sự âu yếm, ôm hôn mà chưa vượt quá giới hạn. Nghe tôi tâm sự, anh lại càng tôn trọng và muốn giữ gìn cho tôi đến tận đêm tân hôn.
Cuối cùng thì sau một thời gian yêu đương chúng tôi đã chính thức là vợ chồng. Hạnh phúc càng được nhân lên gấp bội khi đứa con gái của tôi trào đời. Gia đình luôn sống trong tình yêu thương, tiếng cười của con trẻ.
Vậy mà không ai biết trước được tương lai, cái kim trong bọc lâu ngày rồi cũng lòi ra. Nhiều lần sử dụng máy tính xách tay của tôi để vào mạng đọc báo, rồi vào địa chỉ facebook. Anh đã dùng địa chỉ face của tôi để chat với những người bạn của tôi và biết được tôi đã từng có tới ba năm sống thử với bạn trai cũ.
Trước những bằng chứng, và sự tra khảo gắt gao khiến tôi không còn cách nào khác để trối cãi. Tôi đã cúi đầu nhận lỗi mong anh bằng tình thương yêu vợ con, cùng với những tháng ngày hạnh phúc bên nhau mà tha thứ cho tôi. Chồng tôi cho rằng, trinh tiết không quá quan trọng, quan hệ trước hôn nhân có thể tha thứ được. Nhưng lại không thể nào chấp nhận được một người con gái chưa đăng ký kết hôn mà lại có thể sống buông thả, quan hệ tình dục vô tội vạ đến mức chung sống như vợ chồng với một người đàn ông được. Anh cho rằng con gái mà đã sống thử thì chả khác nào cái rẻ lau bẩn thỉu, có vứt đi cũng không tiếc.
Anh khinh bỉ tôi, không thèm hỏi han, nói chuyện với tôi nửa lời. Khiến tôi căng thẳng đầu óc không biết phải làm thế nào. Chấp nhận ra đi thì tôi sợ không đủ khả năng ra ngoài sống thuê nhà, lại còn phải nuôi con cái, còn cứ sống ở với anh như thế này mãi thì tôi cũng cảm thấy mệt mòi, stress, muốn phát dồ lên mất. Không lẽ chỉ vì sự bồng bột, lỗi lầm của tuổi trẻ mà giờ đây tôi phải đánh đổi cả hạnh phúc của mình như vậy ư?


0 nhận xét:

Đăng nhận xét